Bồ-tát Văn-thù-sư-lợi

TUYỂN CHỌN CĂN VIÊN THÔNG

 

Ư thị Như Lai cáo Văn-thù-sư-lợi Pháp vương tử: “Nhữ kim quán thử nhị thập ngũ vô học chư Đại Bồ-tát cập A-la-hán, các thuyết tối sơ thành đạo phương tiện, giai ngôn tu tập chơn thật viên thông. Bỉ đẳng tu hành thật vô ưu liệt tiền hậu sai biệt.

於是如來告文殊師利法王子汝今觀此二十五無學諸大菩薩及阿羅漢,最初成道方便,皆言修習真實圓通。彼等修行實無優劣前後差別。

Then the Thus Come One said to Dharma-Prince Manjushri, “You should now contemplate these twenty-five great Bodhisattvas and Arhats who are beyond learning.

Each has explained the initial expedient in his accomplishment of the Way. All say they have cultivated to true and actual perfect penetration. Their cultivation is equal without distinctions of superior and inferior or earlier and later.


Ngã kim dục linh A-nan khai ngộ, nhị thập ngũ hạnh, thuỳ đương kỳ căn? Kiêm ngã diệt hậu, thử giới chúng sanh, nhập bồ tát thừa cầu vô thượng đạo. Hà phương tiện môn đắc dị thành tựu?

我今欲令阿難開悟,二十五行,誰當其根。兼我滅後,此界眾生 入菩薩乘,求無上道。何方便門得易成就?

I now wish to cause Ananda to become enlightened, and so I ask which of these twenty-five practices is appropriate to his faculties, and which will be, after my extinction, the easiest expedient door for living beings of this realm to enter in order to accomplish the Bodhisattva vehicle and seek the unsurpassed Way.


Văn-thù-sư-lợi Pháp vương tử phụng Phật từ chỉ, tức tòng toà khởi đỉnh lễ Phật túc. Thừa phật oai thần, thuyết kệ đối Phật.

文殊師利法王子奉佛慈旨,即從座起頂禮佛足。承佛威神偈對佛

Dharma Prince, Manjushri, receiving the Buddha’s compassionate instruction, arose from his seat, bowed at the Buddha’s feet, and, basing himself on the Buddha’s awesome spirit, spoke verses to the Buddha.


Giác hải tánh trừng viên

Viên trừng giác nguyên diệu

Nguyên minh chiếu sanh sở

Sở lập chiếu tánh vong.

覺海性澄圓 

圓澄覺元妙  

元明照生所 

所立照性亡。

The sea of enlightenment in nature is perfect and clear.
Complete, distinct Bodhi is a miraculous source.
But when basic brightness shone so that objects appeared,
With objects’ existence, the nature’s brilliance ceased.


Mê vọng hữu hư không

Y không lập thế giới

Tưởng trừng thành quốc độ

Tri giác nãi chúng sanh.

迷妄有 

依空立世界 

想澄成國土 

知覺乃眾生。

Confusion and falseness bring about emptiness.
Relying on emptiness, time and space take form.
Thoughts settle, making countries and lands.
What knows and feels becomes living beings.


Không sanh đại giác trung

Như hải nhất âu phát,

Hữu lậu vi trần quốc,

Giai tòng không sở sanh,

Âu diệt không bổn vô,

Huống phục chư tam hữu.

空生大覺中 

如海一漚發  

有漏微塵國 

皆從空所生  

漚滅空本無 

況復諸三有。

The emptiness created within Great Enlightenment,
Is like a single bubble in all the sea.
Lands like fine dust motes, subject to outflows,
All come forth out of empty space.
Just as the bubble bursts, space is no longer there.
How much the less the three states of being!


Quy nguyên tánh vô nhị

Phương tiện hữu đa môn,

Thánh tánh vô bất thông,

Thuận nghịch giai phương tiện,

Sơ tâm nhập tam muội,

Trì tốc bất đồng luân.

歸元性無二 

方便有多門  

聖性無不通 

順逆皆方便  

初心入三昧 

遲速不同倫。

Returning to the source, the nature is not two.
Many are the entrances through expedients;
None of them does the sagely nature fail to go through.
Compliant or adverse, all is expedient.
First resolve and entering samadhi,
Come slow or fast as there are different norms.


Sắc tưởng kết thành trần

Tinh liễu bất năng triệt,

Như hà bất minh triệt,

Ư thị hoạch viên thông.

色想結成塵 

精了不能徹 

如何不明徹 

於是獲圓通。

Form and thought combined become the ‘dust.’
Their essence is not discernible.
How can one use what lacks clarity,
And expect to gain perfect penetration?


Âm thinh tạp ngữ ngôn

Đãn y danh cú vị

Nhất phi hàm nhất thiết

Vân hà hoạch viên thông?

音聲雜語言 

但伊名句味  

一非含一切 

云何獲圓通。

In sounds, language is intermingled.
But the meaning in a word, a name, a phrase,
Is such that no single one can include them all.
How can this bring perfect penetration?


Hương dĩ hợp trung tri

Ly tắc nguyên vô hữu

Bất hằng kỳ sở giác

Vân hà hoạch viên thông?

香以合中知 

離則元無有 

不恒其所覺 

云何獲圓通 

Awareness of smells comes through contact with them.
Apart from them, one does not know that they exist.
Since sensation of them is not constant,
How can one reach perfect penetration?


Vị tánh phi bản nhiên

Yếu dĩ vị thời hữu

Kỳ giác bất hằng nhất

Vân hà hoạch viên thông?

味性非本然 

要以味時有 

其覺不恒一 

云何獲圓通 

Flavors are not to us fundamental.
They only exist when there is something to taste.
Since this sensation is not perpetual,
How can one derive perfect penetration?


Xúc dĩ sở xúc minh

Vô sở bất minh xúc

Hợp ly tánh phi định

Vân hà hoạch viên thông?

觸以所觸明 

無所不明觸  

合離性非定 

云何獲圓通 

Touch becomes clear only when something is touched.
Without an object there can be no contact.
With fluctuation between contact and separation,
How can one gain perfect penetration?




Comments

Popular posts from this blog